Các Bài Viết Về Phật

TÌM HIỂU VỀ

PHẬT QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT !

-----

BS.TRẦN QUỐC LONG

(Tổng hợp trình bày, với nhiều tài liệu, theo cách hiểu biết riêng. Kính mong được bổ sung và góp ý sao cho người đọc hiểu một cách tổng quát, nhưng không sai sự thật. Trân Trọng)


Sau Như Lai Phật tổ ra đời tức vào khoảng  năm 2555 trước Công nguyên , 623 năm sau ,  tại Ấn Độ có một tiểu quốc gọi là Hưng Lâm, có nhà vua trị vì nước ấy tên Linh Ưu  lấy niên hiệu là Diệu Trang, nước Hưng Lâm tiếp giáp phía Tây là Thiên Trúc, phía Bắc giáp ranh Xiêm La, phía Đông giáp ranh Phật Chai Quốc (Sumatra), phía Nam giáp ranh Thiên Chơn Quốc. Trong nước Hưng Lâm cảnh tượng thái hòa là nhờ có vua hiền, tài giỏi, bá tánh chuyên lo cày cấy, nông trang.

Lúc này, ở trên trời, Toạ Thuyền Minh Châu, được phật tổ giáo luyện tu hành, chưa thành chánh quả, nhưng cải lệnh Phật tổ chạy xuống dương trần, bị Phật tổ cho người theo bắt lại, trên đường xuống trần thì nhập hồn vào Diệu Trang, từ một thái tử hiền lành, giờ Diệu Trang đã trở thành người độc ác, giết cả vua cha để đoạt ngôi. Vừa lên ngôi thì Diệu Trang tập hợp binh mã đánh chiếm nước Đông lai, giết hại trung thần, kể cả những người thân tín nhất của mình như Vận Diệp, truy sát hụt con trai của Vận Diệp, tên là Thiên Lãng,  Diệu Trang có 2 cô công chúa tên là Diệu Tâm, Diệu Minh và 1 hoàng tử tên là Bảo Trang, vì độc ác nên khi đánh nước người bị quân Tây lạc giết chết thái tử Bảo Trang, nên Diệu Trang chỉ còn là 2 công chúa, vì Toạ Thuyền Minh Châu bị Phật tổ bắt nhốt, nên khi nhập vào Diệu trang nên câm thù Phật Tổ, cho đốt kinh phật, đốt phá chùa chiền, tiêu diệt phật pháp….

AN NHÀN

 

Con người ta sinh ra, ai thoát khỏi: sinh, lão, bệnh, tử? Theo thuyết của nhà Phật, thì đó là 4 giai đoạn của cuộc đời mà người nào cũng phải trải qua. Sinh, Trụ, Hoại, Diệt là định luật của tạo hóa, không có cách chi thay đổi được. Cây cối đâm chồi nảy lộc vào muà xuân, xanh tốt xum xuê trong mùa hè, lá héo vàng vào mùa thu, đến mùa đông thì lá vàng rơi rụng, chỉ còn trơ trụi cành cây. Rồi tới mùa xuân năm sau, cây lại đâm chồi nảy lộc. Cái chu kỳ sinh, trụ, hủy, diệt cứ tiếp nối nhau, không ngưng nghỉ.

Ðời người là bể trầm luân, cõi thế gian đầy những ưu tư phiền não. Vạn vật đều bị chi phối bởi luật vô thường.. Vừa mới sinh ra cất tiếng khóc oa oa chào đời. Rồi lớn lên, bước vào đời với bao nhiều mộng đẹp. Thoắt một cái, mái tóc đã điểm sương, mắt đã mờ, lưng đã mỏi, 2 chân đã chậm chạp. Rồi cuối cùng, là hai tay buông xuôi, đi vào lòng đất, bỏ lại trên thế gian tất cả các thứ mà cả đời phải bôn ba vất vả mới làm ra được..

Ðời người như giấc mộng. Người ngoại quốc cũng có câu: Life is too short. (cuộc đời quá ngắn) Thế mà, con người ta khi còn sức khỏe thì mải mê kiếm tiền, lo củng cố địa vị, danh vọng, không có thì giờ để hưởng đời đúng nghĩa. Cũng ít ai sửa soạn tâm tư để đón nhận những cái vô thường của tuổi gìa,. Ðến khi mái tóc đã điểm sương, da đã nhăn, mắt đã mờ, chân đã chậm thì mới giật mình, rồi buồn phiến, thất vọng, nuối tiếc. Khi đó, bao nhiêu tiền của cũng trở thành vô dụng. Ăn uống thì phải kiêng thứ này, cữ thứ kia vì đường lên cao, cholesterol lên cao. Ăn đồ cứng không được vì hàm răng cái rụng, cái lung lay. Ði chơi xa thì không dám vì sức khỏe kém, đầu gối đau nhức. Nghe nhạc, xem phim cũng không được vì tai đã nghễng ngãng, mắt đã kèm nhèm.

Người VN mình vốn cần kiệm, chăm làm, chắt bóp để có của ăn của để. Làm việc thì liên miên quên cả cuối tuần, bất kể ngày lễ hay ngày Tết. Làm thì nhiều, mà ít dám vui chơi huởng thụ như người Âu Mỹ..Suốt đời cặm cụi, ăn nhịn để dành, mua cái nhà cái cửa để một mai khi chết thì để lại cho con cháu. Sống như vậy quả là thiệt thòi. Người xưa đã nói:

Một năm được mấy tháng xuân

Một đời phỏng được mấy lần vinh hoa

Và:

Chẳng ăn, chẳng mặc, chẳng chơi

Bo bo giữ lấy của trời làm chi

Bẩy mươi chống gậy ra đi

Than thân rằng thuở đương thì chẳng chơi

Con người có tham vọng, có nhu cầu nên mới bon chen. Suốt đời cứ miệt mài lo tìm kiếm những thứ vô thường mà quên mất chữ “nhàn”. Những thứ vô thường này là nguyên nhân đưa đến lo âu, căng thẳng, mất ăn, mất ngủ. Và nếu kéo dài có thể đưa đến bệnh tâm thần:

Ông Cả ngồi trên sập vàng

Cả ăn, cả mặc, lại càng cả lo

Ông bếp ngồi cạnh đống tro

Ít ăn, ít mặc, ít lo, ít làm

Mục tham khảo cần thiết

Đăng Nhập

Thống Kê Lượt Truy Cập

0614367
Hôm Nay
Hôm Qua
Trong Tuần
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
29
131
29
613367
749
5732
614367

IP của bạn: 3.236.156.32
Giờ Hệ Thống: 2020-12-06 05:38:03